Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

THUA LŨ MA CÔ

Cũng có những lúc thực tế cuộc sống, nhất là sự cố tình hãm hại làm cho câu từ trở nên nghèo nàn, thô lậu, xơ cứng. Tôi tự diễu mình, tự vẽ mình bằng những nét nghệch ngoạc nhất. Không thất vọng, tự trào được đã là một thành công, một bản lĩnh rồi trước hàng hàng cạm bẫy và lớp lớp người sẵn sàng làm điều xấu với mình. Không tự mãn, nhưng trong đời mấy người qua hết ải sân, si, thù, hận, tham, gian, tàn, ác?

Mời cả nhà đọc bài thơ này, như một lời tâm tình đã nói ở mấy dòng trên của một tâm trạng khi thấy mình đơn độc trước bầy sói:

THUA LŨ MA CÔ

thú thực em nghèo có chi mô
tiền khô, túi cháy, chẳng cơ đồ
yếu hèn sức lực, tài trí kém
công danh lận đận nào dám phô.
đồi lần hùng hổ trước bất công
mấy bận nổi xung chuyện nhí nhố
hơn thua mạng ảo và đời thật
tất tật đều thua lũ ma cô./.

18g32p, 24/11/2016.
Bkk, Tl, N.X.P

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Nỗi Lòng Kẻ Đào Tị*


ta lại về dưới trời mưa đổ
con đường dài ngỡ như vô tận
nắng đã tắt và mắt dõi xa xăm
thành phố lạ, buồn ơi lại ghé qua.

lạ tiếng, lạ người, lạ văn hóa
đến cái ăn cũng quá khác xa
đêm nằm ngủ, một mình trăn trở đếm
ngày một, ngày hai,... hơn tháng xa nhà.

sau gác trọ, vườn sen nở đầy hoa
trắng tinh khôi như da người con gái
đêm ấy ta say chẳng ngần ngại
đến làm quen dẫu bất lực ngôn từ.

có trải qua ngày tháng phong ba
mới thấu hiểu nỗi lòng người viễn xứ
có dận, có thương, có hờn căm chất chứa
chẳng thể quên tiếng nói, câu chào.

tiếng nước mình ôi đẹp biết bao
nơi đất khách thóang nghe đã giật mình!
nhưng "người ta có coi khinh kẻ đào tị?"
tha hương cô lẻ vẫn đậm tình.

bưa đói, bữa no, bát cơm san sẻ
kẻ mới quen mà như anh em gần
chẳng ngại ngùng, chẳng phân chia thứ bậc
nhậu say mèm, già trẻ khoác vai ôm.

thôi thì trót chọn đường tranh đấu
làm thân cô lữ bạn với u sầu
phải quen dần với nơi nương náu mới
bước phong trần đâu có được nghỉ ngơi.

đất mẹ ơi, cuộc đời ta giành cả
cho cuộc chiến dẫu phải xa nhà
li hương, biệt xứ và quạnh quẽ
để một ngày không xa ta sẽ về.

khi đất mẹ chẳng còn u mê
khi đất mẹ không còn tăm tối
đường con chọn giữa muôn nghìn lối
là con đường dân chủ, tự do.

xin cho ta được là người dâng hiến
tuổi xanh ta cho những ước mộng trong lành
để đàn em thơ nay mai được hưởng
tương lai tươi sáng với bình yên.

chân lý, khoa học luôn công minh
lý trí sẽ chiếu rọi và soi đường đi tới
chẳng có quyền uy nào quy phục nổi
khát vọng đổi thay cho dân nước Việt mình!

người đi trước, kẻ đến sau
cùng nhau gắng sức thì mau hoàn thành
ta theo lớp lớp đàn anh
đấu tranh cho đến thành công mới về!

20g09', 03/08/2016.
Bangkok, Thailand.
Ngô Xuân Phúc
* Đào tị = đào thoát, đào tẩu - trốn khỏi đất nước - và đến một nước khác để tị nạn, trường hợp của tác giả là ra khỏi nước Việt Nam để đi tị nạn chính trị. (tìm hiểu tị nạn chính trị trên wikipedia - wiki)

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

NƠI ANH Ở

"nơi anh ở, giờ có ai như anh
đi để quên mà lại thành thêm nhớ"


nơi anh ở không có mùa đông
nắng quanh năm và mùa hè rực lửa
tháng 12, thèm quá những ngày xưa
gió mang rét, và có em bên cạnh.

nơi anh ở không có mùa đông
chút hơi lạnh của những ngày mưa
không đủ gợi tái tê, buốt giá
chẳng giúp anh quên nỗi người em yêu.

nơi anh ở, giờ xa lắm quê nhà
nước người ta, nên lạ từ câu nói
lạ dáng hình, lạ tính nết, lại dửng dưng
nên nhiều lúc tưởng mình đang mộng ảo!

nơi anh ở, chỉ còn một mùa nhớ
nhớ về em khi em đã cách trở
anh bơ vơ nên cứ lặng thầm nhớ
chẳng thể đuổi xua người xưa đến tìm ...

nơi anh ở, giờ chỉ còn đơn côi
nắng mỗi ngày rạng soi miền ký ức,
đêm nhức nhối với nỗi đau quá khứ
biết làm gì để sửa những dại khờ?

nơi anh ở, giờ có ai như anh
đi để quên mà lại thành thêm nhớ
chỉ chờ đợi cũng héo cả tâm can
những khó khăn như thêm phần thử thách.

nơi anh ở, bây giờ anh là khách
chẳng còn phải tiếp ai, như lại sợ chính mình!
cứ thinh lặng, hỏi, chào với bóng mình
và khinh cả những chủ nhà xa lạ!

nơi anh ở, hỏi có ai muốn qua
chẳng phải bởi xa, hay vì xứ lạ
mà chỉ bởi anh là người lỡ đường
đành nương náu chờ ngày được đấu tranh.

nơi anh ở, một gác trọ nhỏ nhoi
nắng và gió, lẻ loi và xa lạ
đất phương xa, anh là người lữ thứ
bởi lỡ yêu thương những thứ quá sức mình...

nơi anh ở, người ta chẳng coi khinh
dẫu chẳng biết anh vốn được nuông chiều
cộng sản nắm, cộng sản yêu
bao nhiêu cơ cực vì liều cứu dân!

nơi anh ở, mong em có một lần
chỉ một lần không cần hò hẹn
đến với anh dẫu biết chuyện khó thành
đến với anh, người độc hành chống đối.

nơi anh ở, em có từng ước mơ
ngày hội ngộ của hai đứa mình.
nơi anh ở, để gìn giữ mối tình
giành cho em, và giành cho nhân dân!./.

17/12/2016.
N.X.P

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

TÔI MỜI LOÀI NGƯỜI!

lỗi lầm nào của tôi
trong nhận thức và suy nghĩ
đều có thể thay đổi
và sửa chữa kịp thời.
nhưng cũng có khi
sự ấu trĩ hay trì trệ
của tư duy
làm cho sự tiến bộ
cái đúng và hợp lí
cho từng vấn đề
cho những sự việc, hành vi
cho tư tưởng
đã bị ngưng trễ
và dẫn tới nhận thức không đúng
không đầy đủ, phiến diện
và có thể là sai lầm.
tôi chẳng thể nào tự tin tuyên bố
rằng suy nghĩ và hành vi
của tôi tất thẩy đều hợp lí
cũng có khi
sự yếu kém lẫn thiên kiến và tình cảm
lấn át và khiến ta thui chột
sự tinh anh
lòng bao dung và độ lượng
sự thông thái
để nhận biết, suy lí và đi đến hành động đúng!
tôi tự hỏi tôi sau những sai lầm
có thực sự là do khách quan
chúng ta chưa hiểu hết nó
chưa lí giải được hết thế giới bên ngoài
bao vây bởi bí mật mà ta chưa thể biết hết
hay có khi
chúng ta hiểu rõ đối tượng, phạm vi
của sự vật, con người, tổ chức
nhưng ta đồng nhất nó với chính mình
ta không chấp nhận thực tế rằng nó khác ta
trong suy nghĩ
nên hành vi cũng khác
và bởi vậy
những dự định, đắn đo và đưa ra những khả năng diễn tiến
cho sự việc đã không như ta mong đợi,
suy tính
và hi vọng.
đó là lúc ta đớn đau, tuyệt vọng,
đó là khi ta không hiểu!
vì sao cùng chung sống mà khác biệt về nghĩ suy
khác biệt về tư duy lẫn hành động!
qua những thử thách, qua những thất bại và thành công
tôi hiểu rằng:
đằng sau sự thật,
đằng sau những dự đoán thiên tài và chính xác
có rất nhiều thất bại do chính mình không hiểu bản thân mình
không thừa nhận những gì đang tồn tại xung quanh
nó là sự thật
rất rõ ràng
đớn đau và phản trắc.
hãy nhớ rằng:
không thể lấy bản tính
tự suy và hành vi của mình
để áp đặt cho bất kỳ ai.
và lúc đó,
sự thất bại hay những điều không lường
sẽ ít diễn ra
ta sẽ hiểu quy luật dẫu nó có im lìm
dấu mình kín đáo,
đến bao nhiêu.
bởi cuối cùng nó cũng phải xuất hiện để quyết định cho sự việc
suy nghĩ,
hành vi,
khi đã diễn ra.
nó như quan tòa,
đã xem xét hết tất cả chứng cứ,
đã nghe mọi lời khai, hỏi,
đã tranh tụng và đến lúc phải tuyên án.
kết cục phải có của một hành vi,
suy nghĩ,
sẽ là bức tranh
chân thực nhất về con người.
không có thứ của cải,
tiền bạc,
quyền lực,
cá nhân,
tổ chức nào có thể làm giả hay sai lệch nó.
có khi,
tất cả loài người bảo màu trắng là đen,
và tất cả cứ giữ khư khư cái quan niệm ấy.
thế là chúng ta sẽ có một lớp khái niệm mới
cho thế giợi hiện tại
bởi chẳng ai còn nhớ
màu trắng là gì, vì tất cả đều nói,
suy nghĩ,
và hình hình dung trong lí trí, tư tưởng rằng
màu trắng là tối tăm, xám xịt
nó đen ngòm
vâng, danh từ màu đen với tính chất đen khác nhau
do con người bao đời quy định
để hình dung sự vật
gọi tên và phân biệt tính chất, bản năng.
khi loài người thừa nhận nó khác đi,
thì có nghĩa là tư duy phải thay đổi.
tôi luôn sẵn sàng còn bạn?
còn mọi người và nói chung...
tất cả loài người có chịu,
chấp nhận sự thay đổi như vậy khi họ quyết bảo:
màu trắng là đen và tối tăm,
vui tươi là sự ỉu xìu và khóc lóc, kêu van...?
hãy làm người
với sự thật và chân thành
chúng ta sẽ thay đổi được thế giới
bất kể nó là thế giới nào!
tôi đã và đang đi trên con đường và suy nghĩ như vậy.
còn bạn và mọi người?
còn nhân loại, đang đứng ở đâu và nghĩ gì?
hãy đi với tôi
hãy nghĩ và tư duy,
hành động như tôi.
xin mời!

10/12/2016.
N.X.P

Chủ Nhật, 27 tháng 11, 2016

DÂN THÁI ĐÚNG DỞ HƠI

Hôm nay các bạn thái
Cho mình đi bộ mãi
Dù rằng chẳng tức ai
Nhưng lặp đi lặp lại
Cái chuyện trêu người ta
Thì thật là đáng trách.

Tôi dù sao cũng khách
Và đã cố lắm rồi
Không làm gì có lỗi
Vậy mà tôi đi đúng
Các bạn vẫn bắt tôi
Phải xuống ở một bến
Cách xa nơi cần đến
Nên tôi phải đi bộ
Đúng thật là quá khổ.
Tôi đã đưa cả giấy
Chỉ đường và địa chỉ
Cụ tỉ cực kỳ rồi.

Tức quá bạn thái ơi
Đừng chơi trò bậy bạ
Bạn đang là chủ nhà
Mà ứng xử tồi quá
Y như là trò đùa
Của những kẻ dở hơi.
Bạn thái ơi, thái ơi
Thôi hãy buông tha tôi
Vì thực tôi chỉ muốn
Làm bạn bè mà thôi
Không muốn phải bận tâm
Càng không thích quấy rầy
Và thấy rất khó chịu
Với trò này bạn ơi!

Đúng ra đi ngủ rồi
Thế nhưng vì tức cười
Nên mới viết mấy dòng
Để rồi mong từ nay
Bạn thái không làm bừa
Với tôi nữa bạn ơi.
"Dân thái đúng dở hơi!"./.

22g00p, 27/11/2016.
Bk, tl. N. X. P

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

NÓI VỚI NGHỆ SĨ

Nghệ sĩ hỡi,
Đôi chân đã đưa anh đi đến đâu,
Dấu chân anh in trên những miền đất nào?
Những nơi anh qua,
Con đường có bằng phẳng,
Hay gập ghềnh sỏi đá?


Nghệ sĩ hỡi,
Đôi mắt anh đã thấy những gì?
Khi anh lên miền ngược,
Lúc anh xuống miền xuôi,
Vùng trung du rồi núi cao, hải đảo,
Sông dài, biển rộng,
Gấm vóc quê hương,
Có làm đôi mắt anh rực sáng?
Hay những phận đời lầm than, cơ cực,
Giúp anh quên cái đẹp của thiên nhiên?
Nghệ sĩ hỡi,
Hãy nhắm mắt lắng nghe
Hồn dân tộc thở than từ bao thế hệ,
Lớp cháu con mai này rồi sẽ ra sao?
Ôi đôi mắt cho ta giàu,
“Nhãn Tuệ” cho ta đau để tỉnh táo và sáng suốt!

Nghệ sĩ hỡi,
Đôi tai anh biết âm thanh nào thánh thót!
Âm thành nào êm ái,
Âm thanh nào lả lướt,
Âm thanh nào ru ngủ người nghe,
Âm thanh nào ngọt như lời mẹ ru trưa hè,
Âm thanh nào như làn gió mát…
Nhưng còn đó những tiếng rao đêm,
Tiếng trẻ khóc đói cơm, khát sữa,
Còn đó trong sâu thẳm phận người:
“Những tiếng rên rỉ, hậm hực, gầm gừ,
Vì ngèo đói, ốm đau,
Vì những bất công vẫn đang tồn tại”.
MĨA MAI THAY!

Nghệ sĩ hỡi,
Anh hãy lý giải đi!
Vì sao anh không đến với khổ đau,
Vì sao anh không nhìn cảnh lầm than,
Vì sao anh không nghe lời oán thán, khóc than?
Ai cấm đoán hay đe dọa anh?
Ai hành hạ dọa giết khi anh lên tiếng?
Hay con tim anh đã chết lâu rồi
Cùng với những lời đường ngọt
Với cảnh sống an nhàn
Không vướng bận áo cơm?!

Nghệ sĩ hỡi,
Nơi phố xá đông vui
Nơi nhà cao chọc trời
Nơi vui chơi giải trí…
Có ai cấm anh vẽ, chụp,
Ai cấm anh viết nhạc và lời ca?
Có ai cấm anh say, đắm chìm trong tiệc rượu?
Nhưng cũng không ai cấm anh giành cho nghèo đói
Giành phần cho những người thiếu thốn, khổ đau.
Nay anh viết cho mỹ nữ,
Mai anh vẽ cho quan quyền,
Và ngày kia, ngày kìa cho doanh nghiệp,
Người giàu sang…
Nghệ sĩ hỡi,
Bao giờ anh viết,
Anh vẽ,
Anh chụp,
Cho người nghèo?
Bao giờ hỡi anh?!

Nghệ sĩ hỡi!
Có bao giờ anh tự hỏi:
Nếu đặt trong bức vẽ của anh
Một thiếu phụ lộng lẫy xiêm y
Với một đứa bé lem luốc bẩn,
Thì bức tranh đó đem đến niềm vui hay gợi lên nỗi buồn?
Giá trị thẩm mỹ ở đâu?
Có bao giờ anh hỏi:
Trong lời ca sao không viết về người đói?
Trong bài thơ sao không thấy những tiếng than?
Phải chăng xã hội đã hết khổ đau,
Cuộc sống đã hết sạch lầm than,
Muôn nơi chẳng còn bất công?
Quan quyền đã vì dân!
Hy sinh bản thân lo cho dân trước?
Phải chăng đã hết bọn sâu mọt?
Đã hết lũ tham tàn hại dân?
Đã hết bọn tham ô, ăn hối lộ?
Đã hết bọn hãm hại người lương thiện?

Nghệ sĩ hỡi,
Hãy lắng nghe,
Hãy ngắm nhìn,
Hãy nghĩ suy,
Rồi… xin anh,
Hay đi với đôi chân vững chắc
Đôi mắt sáng rực mở to
Đôi tai tinh tường
Và một trí tuệ minh mẫn.
Anh hãy viết,
Hãy vẽ,
Hãy chụp,
Hãy sáng tác nhạc, điệu vũ,
Hãy viết kịch bản, lời ca
Cho những người nghèo
Những người không thể trả tiền công,
Cho anh.

Nghệ sĩ hỡi,
Cuộc đời anh sẽ mãi tối tăm,
Tác phẩm của anh chẳng bao giờ lay động nổi lòng người
Bởi anh thiếu chữ công tâm
Với cuộc sống vốn chưa phải là hoàn thiện
Đất nước chưa phải là thiên đường
Và cường quyền lẫn bạo quyền cần dẹp bỏ.

Nghệ sĩ hỡi,
Nỗi ghê tởm đối với nghệ thuật thối tha
Cũng gần như thái độ đối với sự thờ ơ
Trước cuộc sống của anh!
Nghệ sĩ hỡi,
Đời cần anh góp thêm những vần thơ, lời nhạc,
Đời cần anh vẽ những bức tranh,
Chụp những khoảnh khắc,
Về nỗi khổ, sự bất công,
Về sự biến chất, mất lương tâm của chính quyền.
Nghệ sĩ hỡi,
Anh nghĩ gì,
Khi chỉ một vụ tham ô, lãng phí,
Quan quăng đi số tiền gần bằng tiền dân đóng thuế một năm?

Nghệ sĩ hỡi,
Nếu nghệ thuật chỉ để mua vui,
Nghệ thuật chỉ là trò chơi và giải trí,
Thì tài năng của anh cũng chẳng có giá trị gì.
Tác phẩm của anh đâu có lương tri
Không ghi dấu những tầng sâu khát vọng
Chẳng đem đến điều gì tươi sáng
Cho hiện tại và tương lai.
Vậy, anh sáng tạo làm gì?
Khi bản thân anh không ươm mầm hoài bão,
Tác phẩm của anh không cháy lên
Ngọn lửa của sự khát khao,
Của đam mê, đớn đau,
Lẫn hân hoan vui sướng tột đỉnh,
Khi nhận ra chân giá trị được sinh thành
Trong tác phẩm của anh…!

Nghệ sĩ hỡi,
Cuộc đời dài rộng
Dẫu có bất công
Cũng không dung nạp
Những tác phẩm không có giá trị con người.
Tôi, anh, chẳng thể vui cười
Khi xung quanh bao người đang rên xiết.
Tôi, anh, hãy đi và viết,
Vẽ, chụp hình,
Hãy tô thắm những đôi má non tơ
Làm ánh lên trong đôi mắt trẻ thơ
Niềm tin rực cháy!
Khát vọng tràn đầy!
Vào tương lai, vào ngày mai,…
Hỡi những ai tâm hồn còn rung động
Hãy cùng tôi tấu lên khúc nhạc oai hùng
Vượt qua khốn cùng mà tiến tới tương lai
Hạnh phúc phải được sẽ chia
Áo cơm no ấm cho mọi nhà
Niềm vui chan hòa khắp nơi
Tương lai phơi phới...!
Ơi!, Những tiếng reo mừng vang dội.
Chung tay nào nghệ sĩ,
Chúng ta hãy góp sức xây dựng cho đời
Một cuộc sống đẹp tươi!

09/05/2014.
(26/04/2014 – 06/06/2014)
Ảnh ST

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

NHỮNG CON THÚ HOANG TRONG BÀI XÔNÊ (SONNET)



Mười bốn dòng thơ như mười bốn con mãnh thú
Với dáng vẻ hiền lành chúng vờ say ngủ,
Biết bao kẻ mộng mơ đã vô tình sập bẫy,
Khi nhận ra thì đã bị mãnh thú bao vây.

Dấu vuốt, che nanh dưới lớp vỏ ngôn từ
Con mồi sa bẫy chúng mới bộc lộ bản chất giã thú,
Cả mười bốn con lao vào cắn xé, phanh thây,
Chỉ thoáng chốc thi sĩ chẳng còn đủ sức để vùng vẫy.

Đớn đau đến tột cùng mà không thể xin van
Giải thoát là ơn huệ để linh hồn rời bỏ thể xác,
Trí tuệ được khai mở, nhà thơ bước vào thế giới khác.

Bằng sức mạnh của niềm tin đã tìm ra chân lí
Bầy thú hoang quỳ gối quy hàng chàng thi sĩ,
Nhạc rộn ràng reo vang mừng nhà thơ khải hoàn!./.
(Vần: aabb – aabb – cdd – eec)

VỊNH CẢNH

Lá non đầu cành đà biếc xanh
Nụ Hồng khoe sắc, xòe từng cánh
Lục Bình tim tím trôi dập dềnh
Cánh sóng ánh màu vàng long lanh
Bến sông mờ mịt khói lam chiều
Phủ chàm dáng núi đẹp tựa tranh
Làng gần le lói ánh lửa đỏ
Sắc tía nền trời chuyển rất nhanh./.

 (Tập danh: Lá – nụ – lục bình – cánh sóng – bến sông – núi – làng – trời. Điểm sắc: Xanh – hồng – tím – vàng – lam – chàm – đỏ – tía)
ĐLTTĐ – TNBC – LCVC.
Ảnh (st) minh họa.


Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

LUYỆN THƠ (Thơ Đường luật tân thanh điệu)


Nét bút mềm mại tựa gió mây
Tạo hình, khắc ý thật là hay
Đừng tưởng quen tay sẽ làm được
Chí ấy rèn luyện cực lắm thay.

01/10/2014.

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

NGÀY EM ĐẾN (MỘT ĐỜI THEO EM!)

Ngày em đến,
Gió miên man trên tóc mây
Nắng hây hây đôi má hồng
Ngực phập phồng sau làn áo
Môi hé nụ đào tươi,
Chúm chím như gọi, như mời,
Hồn tôi say đắm chơi vơi…
Dẫu dời non lấp bể,
Cũng nguyện một đời theo em!

Đất trời chao đảo ngã nghiêng
Em ơi xin chớ muộn phiền, đắn đo:
Đã yêu thì cứ phải liều
Đã thương thì cứ phải chiều,...
Em ơi./.
 
14/05/2014.
Ảnh

Nghe Tiếng Hạt Trở Mình



Nghe trong gió 
Lời thì thầm
Của những đôi tình nhân
Vui ái ân.
Thấy sắc màu
Đang biến đổi
Khi mặt trời chiếu rọi
Quét tia nắng vào khoảng không.
Màu sắc, âm thanh…
Trộn lẫn và phân tranh
Hỗn độn, đen trắng
Hoàng hôn nhạt ánh nắng
Đêm chuyển màu
Tối om.
Sương đêm tắm mát 
Không gian và mặt đất
Trước bình minh
Nghe tiếng hạt trở mình
Mầm non tách vỏ
Đội đất
Nhô lên
Đón tia nắng đầu tiên
Rạng ngời.
Một ngày mới bắt đầu
Sự sống nhiệm màu mãi sinh sôi…!

07/03/2014.

(Thử nghiệm bị bỏ quên khá lâu, nay mới tìm lại được và nhận thấy có nhiều thú vị, dẫu không cầu kỳ nhưng chứa đựng đầy đủ cách tân, một đường biên rộng rãi cho sáng tạo không giới hạn.)
Ảnh st