Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Xuân Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Xuân Phúc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

VỀ MỘT GIẢI THƯỞNG THƠ BỊ ĐÁNH CẮP

Khoảng năm 2006, 2008, tôi có tham dự một giải thương thơ quốc tế, và sau đó các tác phẩm của tôi được xét đạt giải nhất. Đó là một giải thưởng cho tác giả và nó là giải nhất - cúp vàng - khu vực Châu Á.
Ngày đó đang ở trong quân đội, khi báo chí đăng tin và được bạn bè báo, tôi rất vui mừng. Nhưng vì lý do công tác ở quân đội, tính chất công việc không thể thu xếp nhận giải, và người bạn tên là Trịnh Thông Thiện đã gọi điện bảo để đi nhận thay cho. Phía đơn vị không hiểu sao cũng bảo thôi để bạn nó nhận thay cho và gây khó khăn, tôi không thể đi nhận giải thưởng được.
Sau đó là một bữa gặp để chờ Thiện đưa phần thưởng, cúp, và những thứ kèm theo. Gặp nhau ở quán nhậu, và Thiện cứ bịa hết lý do này đến lý do khác để kéo dài thời gian. Và khi chờ thì cứ uống, cuối cùng thì bảo để lúc khác lấy cũng được, đang nhậu dở, không lẽ vì giải thưởng dù gì cũng đã nhận về lại làm mất vui bữa nhậu.
Thế rồi vì vui mà quá say, nhậu xỉn, sáng ra bạn Thiện và đồng bọn đánh tôi trong đêm khi ngủ, thế là tôi quên đi cái giải thưởng đó.
Sau này có lần về Thanh Hóa, ở nhà của Thiện có cái cúp và giấy chứng nhận giải thưởng, tôi có hơi ngờ ngợ, nói về nó và hỏi về cái giải thưởng tôi đạt được, lâu quá bỗng dưng không nhớ nữa. Thiện chối bay bảo giải của tôi là giải khác, cái này ngay giữa nhà của Thiện, có đầy đủ gia đình nó, không ai bịa hay chối được.
Chuyện này giới văn học và báo chí Hà Nội, Việt Nam không lạ gì, cả bạn bè học cũ ở Đại học Vinh cũng gọi điện chúc mừng khi đọc báo thấy tôi được giải nhất về thơ của một cuộc thi quốc tế giành cho tác giả đại diện khu vực Châu Á - Thái Bình Dương.
Giá trị không nói đến, nhưng sự khốn nạn đó thật khó mà tha thứ. Rồi hắn cứ đeo bám, huy động tất cả giúp hắn che đậy chuyện ăn cướp trắng trợn giải thưởng của tôi. Lúc đầu hắn còn nhận là đồng tác giả nữa. Nói chung là một kẻ quá khốn nạn.
Tiếc một điều, tôi vương vào khá nhiều chuyện chính trị, đang có ý định rời quân đội, tìm cách phục viện nên bị o ép và bị đánh giá tư tưởng vì "phản bội quân đội nhân dân" nên không được ai giúp đỡ mà còn bị chúng kết hợp với nhau để làm hại nhiều hơn.
Chia sẻ lại khi nhớ được để vạch mặt tên đểu cáng, thằng khốn nạn, dù giờ mày đang là phóng viên, nhà báo của Báo Ảnh - cơ quan Thông tấn xã VN thì mày cũng chỉ là thằng trộm cướp, hãm hại bạn bè, đẩy bạn bè vào chỗ chết, giết bạn để cướp đoạt tài sản trí tuệ.
Tôi nhờ các bạn ở làng báo Việt Nam chếch lại thông tin sẽ rõ, vì tôi là người được nêu đích danh và chính báo chí cũng đăng rõ họ tên nên cả nước đều biết. Chuyện tôi bị trù dập ở Trường QS BTL Thủ đô HN dẫn tới họ cùng với Thiện hãm hại tôi. Nhưng cái trắng đen phải rõ ràng, hành vi ăn cướp, đánh người cho mất trí như Trịnh Thông Thiện thì quá dã man, không đáng làm người. Đúng là hạng súc vật.
Tôi chờ Thiện có một lời xin lỗi, trả lại cúp và giấy chứng nhận cho tôi và công khai việc đã ăn cướp giải thưởng của tôi. Xin lỗi tất cả mọi người.
Trước, năm 2008, 2009 tôi đã có viết về chuyện này khi về nhà ở Vinh và nhớ lại được, đã chia sẻ nó lên mạng xã hội, nhưng cũng bị Thiện nhờ anh Quyền - người đã mất - đánh tôi nên tội lại quên ngay sau đó. Lúc đó có khá nhiều người đã tham gia và lên tiếng tố cáo tên Thiện. Lần này thì hắn hết đường chối tội.
Tiếc là tôi không nhớ được tên giải thưởng, cuộc thi đó.
13/07/2017.
Ngô Xuân Phúc

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

THUA LŨ MA CÔ

Cũng có những lúc thực tế cuộc sống, nhất là sự cố tình hãm hại làm cho câu từ trở nên nghèo nàn, thô lậu, xơ cứng. Tôi tự diễu mình, tự vẽ mình bằng những nét nghệch ngoạc nhất. Không thất vọng, tự trào được đã là một thành công, một bản lĩnh rồi trước hàng hàng cạm bẫy và lớp lớp người sẵn sàng làm điều xấu với mình. Không tự mãn, nhưng trong đời mấy người qua hết ải sân, si, thù, hận, tham, gian, tàn, ác?

Mời cả nhà đọc bài thơ này, như một lời tâm tình đã nói ở mấy dòng trên của một tâm trạng khi thấy mình đơn độc trước bầy sói:

THUA LŨ MA CÔ

thú thực em nghèo có chi mô
tiền khô, túi cháy, chẳng cơ đồ
yếu hèn sức lực, tài trí kém
công danh lận đận nào dám phô.
đồi lần hùng hổ trước bất công
mấy bận nổi xung chuyện nhí nhố
hơn thua mạng ảo và đời thật
tất tật đều thua lũ ma cô./.

18g32p, 24/11/2016.
Bkk, Tl, N.X.P

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2016

NÓI VỚI NGHỆ SĨ

Nghệ sĩ hỡi,
Đôi chân đã đưa anh đi đến đâu,
Dấu chân anh in trên những miền đất nào?
Những nơi anh qua,
Con đường có bằng phẳng,
Hay gập ghềnh sỏi đá?


Nghệ sĩ hỡi,
Đôi mắt anh đã thấy những gì?
Khi anh lên miền ngược,
Lúc anh xuống miền xuôi,
Vùng trung du rồi núi cao, hải đảo,
Sông dài, biển rộng,
Gấm vóc quê hương,
Có làm đôi mắt anh rực sáng?
Hay những phận đời lầm than, cơ cực,
Giúp anh quên cái đẹp của thiên nhiên?
Nghệ sĩ hỡi,
Hãy nhắm mắt lắng nghe
Hồn dân tộc thở than từ bao thế hệ,
Lớp cháu con mai này rồi sẽ ra sao?
Ôi đôi mắt cho ta giàu,
“Nhãn Tuệ” cho ta đau để tỉnh táo và sáng suốt!

Nghệ sĩ hỡi,
Đôi tai anh biết âm thanh nào thánh thót!
Âm thành nào êm ái,
Âm thanh nào lả lướt,
Âm thanh nào ru ngủ người nghe,
Âm thanh nào ngọt như lời mẹ ru trưa hè,
Âm thanh nào như làn gió mát…
Nhưng còn đó những tiếng rao đêm,
Tiếng trẻ khóc đói cơm, khát sữa,
Còn đó trong sâu thẳm phận người:
“Những tiếng rên rỉ, hậm hực, gầm gừ,
Vì ngèo đói, ốm đau,
Vì những bất công vẫn đang tồn tại”.
MĨA MAI THAY!

Nghệ sĩ hỡi,
Anh hãy lý giải đi!
Vì sao anh không đến với khổ đau,
Vì sao anh không nhìn cảnh lầm than,
Vì sao anh không nghe lời oán thán, khóc than?
Ai cấm đoán hay đe dọa anh?
Ai hành hạ dọa giết khi anh lên tiếng?
Hay con tim anh đã chết lâu rồi
Cùng với những lời đường ngọt
Với cảnh sống an nhàn
Không vướng bận áo cơm?!

Nghệ sĩ hỡi,
Nơi phố xá đông vui
Nơi nhà cao chọc trời
Nơi vui chơi giải trí…
Có ai cấm anh vẽ, chụp,
Ai cấm anh viết nhạc và lời ca?
Có ai cấm anh say, đắm chìm trong tiệc rượu?
Nhưng cũng không ai cấm anh giành cho nghèo đói
Giành phần cho những người thiếu thốn, khổ đau.
Nay anh viết cho mỹ nữ,
Mai anh vẽ cho quan quyền,
Và ngày kia, ngày kìa cho doanh nghiệp,
Người giàu sang…
Nghệ sĩ hỡi,
Bao giờ anh viết,
Anh vẽ,
Anh chụp,
Cho người nghèo?
Bao giờ hỡi anh?!

Nghệ sĩ hỡi!
Có bao giờ anh tự hỏi:
Nếu đặt trong bức vẽ của anh
Một thiếu phụ lộng lẫy xiêm y
Với một đứa bé lem luốc bẩn,
Thì bức tranh đó đem đến niềm vui hay gợi lên nỗi buồn?
Giá trị thẩm mỹ ở đâu?
Có bao giờ anh hỏi:
Trong lời ca sao không viết về người đói?
Trong bài thơ sao không thấy những tiếng than?
Phải chăng xã hội đã hết khổ đau,
Cuộc sống đã hết sạch lầm than,
Muôn nơi chẳng còn bất công?
Quan quyền đã vì dân!
Hy sinh bản thân lo cho dân trước?
Phải chăng đã hết bọn sâu mọt?
Đã hết lũ tham tàn hại dân?
Đã hết bọn tham ô, ăn hối lộ?
Đã hết bọn hãm hại người lương thiện?

Nghệ sĩ hỡi,
Hãy lắng nghe,
Hãy ngắm nhìn,
Hãy nghĩ suy,
Rồi… xin anh,
Hay đi với đôi chân vững chắc
Đôi mắt sáng rực mở to
Đôi tai tinh tường
Và một trí tuệ minh mẫn.
Anh hãy viết,
Hãy vẽ,
Hãy chụp,
Hãy sáng tác nhạc, điệu vũ,
Hãy viết kịch bản, lời ca
Cho những người nghèo
Những người không thể trả tiền công,
Cho anh.

Nghệ sĩ hỡi,
Cuộc đời anh sẽ mãi tối tăm,
Tác phẩm của anh chẳng bao giờ lay động nổi lòng người
Bởi anh thiếu chữ công tâm
Với cuộc sống vốn chưa phải là hoàn thiện
Đất nước chưa phải là thiên đường
Và cường quyền lẫn bạo quyền cần dẹp bỏ.

Nghệ sĩ hỡi,
Nỗi ghê tởm đối với nghệ thuật thối tha
Cũng gần như thái độ đối với sự thờ ơ
Trước cuộc sống của anh!
Nghệ sĩ hỡi,
Đời cần anh góp thêm những vần thơ, lời nhạc,
Đời cần anh vẽ những bức tranh,
Chụp những khoảnh khắc,
Về nỗi khổ, sự bất công,
Về sự biến chất, mất lương tâm của chính quyền.
Nghệ sĩ hỡi,
Anh nghĩ gì,
Khi chỉ một vụ tham ô, lãng phí,
Quan quăng đi số tiền gần bằng tiền dân đóng thuế một năm?

Nghệ sĩ hỡi,
Nếu nghệ thuật chỉ để mua vui,
Nghệ thuật chỉ là trò chơi và giải trí,
Thì tài năng của anh cũng chẳng có giá trị gì.
Tác phẩm của anh đâu có lương tri
Không ghi dấu những tầng sâu khát vọng
Chẳng đem đến điều gì tươi sáng
Cho hiện tại và tương lai.
Vậy, anh sáng tạo làm gì?
Khi bản thân anh không ươm mầm hoài bão,
Tác phẩm của anh không cháy lên
Ngọn lửa của sự khát khao,
Của đam mê, đớn đau,
Lẫn hân hoan vui sướng tột đỉnh,
Khi nhận ra chân giá trị được sinh thành
Trong tác phẩm của anh…!

Nghệ sĩ hỡi,
Cuộc đời dài rộng
Dẫu có bất công
Cũng không dung nạp
Những tác phẩm không có giá trị con người.
Tôi, anh, chẳng thể vui cười
Khi xung quanh bao người đang rên xiết.
Tôi, anh, hãy đi và viết,
Vẽ, chụp hình,
Hãy tô thắm những đôi má non tơ
Làm ánh lên trong đôi mắt trẻ thơ
Niềm tin rực cháy!
Khát vọng tràn đầy!
Vào tương lai, vào ngày mai,…
Hỡi những ai tâm hồn còn rung động
Hãy cùng tôi tấu lên khúc nhạc oai hùng
Vượt qua khốn cùng mà tiến tới tương lai
Hạnh phúc phải được sẽ chia
Áo cơm no ấm cho mọi nhà
Niềm vui chan hòa khắp nơi
Tương lai phơi phới...!
Ơi!, Những tiếng reo mừng vang dội.
Chung tay nào nghệ sĩ,
Chúng ta hãy góp sức xây dựng cho đời
Một cuộc sống đẹp tươi!

09/05/2014.
(26/04/2014 – 06/06/2014)
Ảnh ST

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Nghe Tiếng Hạt Trở Mình



Nghe trong gió 
Lời thì thầm
Của những đôi tình nhân
Vui ái ân.
Thấy sắc màu
Đang biến đổi
Khi mặt trời chiếu rọi
Quét tia nắng vào khoảng không.
Màu sắc, âm thanh…
Trộn lẫn và phân tranh
Hỗn độn, đen trắng
Hoàng hôn nhạt ánh nắng
Đêm chuyển màu
Tối om.
Sương đêm tắm mát 
Không gian và mặt đất
Trước bình minh
Nghe tiếng hạt trở mình
Mầm non tách vỏ
Đội đất
Nhô lên
Đón tia nắng đầu tiên
Rạng ngời.
Một ngày mới bắt đầu
Sự sống nhiệm màu mãi sinh sôi…!

07/03/2014.

(Thử nghiệm bị bỏ quên khá lâu, nay mới tìm lại được và nhận thấy có nhiều thú vị, dẫu không cầu kỳ nhưng chứa đựng đầy đủ cách tân, một đường biên rộng rãi cho sáng tạo không giới hạn.)
Ảnh st